Có những thứ khi còn tồn tại thì mình thấy bình thường, đến lúc nó biến mất rồi mới giật mình nhận ra nó từng là một phần ký ức.
“Tìm quanh đây trên Zalo” với nhiều người chỉ là một tính năng. Nhưng với mình, nó giống như một cánh cửa nhỏ mở ra những cuộc gặp gỡ rất tình cờ.
Ngày đó chỉ cần bật GPS lên, chờ vài giây là hiện ra một danh sách những người ở gần mình. Không cầu kỳ, không màu mè. Chỉ là một cái tên, một tấm ảnh đại diện, vài dòng giới thiệu ngắn ngủi và một con số khoảng cách: 0,5 km, 1 km, 3 km… Thế là đủ để bắt đầu một câu chuyện.
Có những buổi tối ngồi một mình, mình lướt qua vài hồ sơ, bấm gửi lời chào. Có người không trả lời. Có người trả lời hờ hững. Nhưng cũng có người bất ngờ nói chuyện rất hợp. Từ vài câu xã giao, thành những cuộc trò chuyện dài tới khuya. Từ những tin nhắn trên màn hình, thành những lần hẹn cà phê ngoài đời thật.
Mình từng quen được vài bạn gái từ đó. Không phải mối tình nào cũng kéo dài, nhưng mỗi người đều để lại một dấu ấn riêng. Có người chỉ là một quãng trò chuyện ngắn ngủi vài tuần. Có người đi cùng mình lâu hơn một chút. Có những chiều hai đứa ngồi quán quen, nhắc lại: “Nếu hôm đó anh không bật Tìm quanh đây thì chắc mình chẳng bao giờ biết nhau.”

Nghĩ lại, nó không chỉ là công nghệ. Nó là sự ngẫu nhiên rất đẹp. Hai người ở gần nhau mà trước đó không hề biết sự tồn tại của nhau, bỗng có một lý do để bắt chuyện.
Rồi một ngày, tính năng ấy biến mất. Không một lời tạm biệt rõ ràng. Có thể vì vấn đề riêng tư, vì an toàn người dùng, vì định hướng phát triển mới… Mình không rõ lý do cụ thể. Chỉ biết rằng từ đó, việc làm quen trở nên khác. Nhiều app hơn, nhiều thuật toán hơn, nhưng lại thiếu đi cái cảm giác giản dị ban đầu.
Đôi khi mình nhớ lại những buổi tối yên tĩnh, bật Tìm quanh đây chỉ vì tò mò xem “hôm nay có ai mới không”. Nhớ cảm giác hồi hộp khi gửi lời chào đầu tiên. Nhớ những câu chuyện bắt đầu rất ngẫu nhiên nhưng lại thật.
Có lẽ “Tìm quanh đây trên Zalo” đã hoàn thành vai trò của nó trong một giai đoạn nào đó của cuộc sống mình. Nó không còn tồn tại, nhưng những kỷ niệm thì vẫn còn. Và đôi khi, chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ thấy ấm lòng.
Công nghệ thay đổi liên tục. Nhưng những cảm xúc từng có thì không dễ mất đi.
Và mình nghĩ, đó mới là điều quan trọng nhất.
Mong được làm quen bạn gái gần mình